Cảm ơn mối tình đầu, những rung động trong trẻo nhất của em!

Cảm ơn mối tình đầu, những rung động trong trẻo nhất của em!

Sài Gòn mùa này ẩm ương và đỏng đảnh, em cứ sụt sịt trong những cơn trở trời hếm hoi. Cảm giác cô đơn và bất lực quyện xoắn lấy trái tim em qua từng miền kí ức. Mối tình đầu à, anh có từng nhớ đến em, như em đã và đang làm hằng ngày không?

Anh, mối tình đầu ngọt ngào!

A photo posted by MISE MISE (@misemise_97) on

Sau tất cả những yêu thương và nỗi đau, em vẫn giữ nguyên trong lòng hình ảnh đầu tiên khi anh xuất hiện. Thật nhiều người bảo em ngốc nghếch! Nhưng anh à, anh của em ngày xưa đó, một cậu sinh viên mới ra trường, mộc mạc và chân thành, đâu có liên quan gì đến người đàn ông thành đạt, lạnh lùng hôm nay đâu phải không anh?

Mối tình đầu của em, là những ngày trời mưa tầm tã trên con xe số cọc cạch, anh bảo em ôm anh thật chặt cho ấm. Là tách cà phê uống vội bên lề đường, là những ngày nghỉ anh phải vượt gần 40 cây số đến thăm em. Là anh, người đàn ông ngọt ngào và vụng về trong bếp, người chưa bao giờ từ nan, kể cả việc thắt dây giày hay cắt móng tay cho cô gái nhỏ của mình.

A photo posted by ? p o t a t o (@_khoailang72_) on

Có lẽ anh không biết đâu, là một cô bé mộng mơ, em đã “kết” anh bởi mùi hương nhàn nhạt rất dễ chịu. Trong hàng vạn những con người ngoài kia, nhắm mắt lại em vẫn biết anh đang ở đâu.

Thế nên không ít lần đang chạy xe ngoài phố, em bất chợt hoảng hốt tấp vào lề rồi dáo dác tìm anh. À, cuối cùng em cũng hiểu, rằng mùi hương này không phải là độc nhất, cũng chẳng dành cho riêng em.

Sao mối tình đầu dần bị nỗi buồn xâm chiếm?

A photo posted by Nhã Thu Hương (@nhathuhuong) on

Em cũng không biết vì sao, hay như lẽ đời thường thế, niềm vui nào rỗi bỗng chốc cũng hóa thinh không. Vẫn là những yêu thương trìu mến, những hứa hẹn thường quen, nhưng lẽ thật thà và niềm tin thì đã vơi đâu mất?

Anh có biết mình đã bên nhau bao lâu không? Người ta hay bảo, yêu nhau đừng tính ngày giờ, nếu không thì sẽ tự tạo nên hạn định cho tình yêu của mình đấy. Thế mà em vẫn đếm, là hơn 4 năm, hơn một nghìn ngày tin tưởng và chờ đợi.

Em ước gì em vẫn tin anh như thế. Anh! Sao anh bảo em rằng anh đi ra Bắc công tác? Tin nhắn anh vẫn dịu dàng đầy xót xa. Anh còn hứa sẽ dắt em ra Hồ Gươm ăn kem, thăm nhà thờ Hà Nội để xem nó khác gì với nhà thờ Đức Bà của hai đứa mình, rồi ra bãi đá sông Hồng để ngắm cúc họa mi nữa.

Thế mà, em lại nhận được hình anh cùng chị ấy ở góc quán quen đã ghi dấu bao nhiêu ngày hò hẹn. Có lẽ, anh sẽ chẳng thể hình dung ra cảm giác của em khi ấy đâu. Là thất vọng, là đau đớn, là bàng hoàng, là bất lực, hay nên mỉm cười rồi bình thản vờ như không biết?

Đừng xóa nhòa mối tình đầu trong em!

A photo posted by @bichthuy08196 on

Bốn năm yêu thương trong trẻo và hạnh phúc nhất của em đã thả trôi chầm chậm và kết thúc an nhiên như thế. Em không biết hạn định của tuổi trẻ và thanh xuân trong một cô gái là bao lâu, cũng chẳng biết em còn có thể có bao nhiêu lần bốn năm để yêu trọn vẹn và hết mình đến vậy nữa.

Có thể, tình yêu là chuyện của hai người, nhưng để chấm dứt thì chỉ cần một phía quyết định. Em chỉ là người hoàn thành giúp anh bước khó khăn nhất thôi mà! Có lẽ, nếu thực sự đã từng yêu và hiểu em, anh sẽ biết, cô gái nhỏ mạnh mẽ hơn anh tưởng.

Nếu ngày tháng mới hò hẹn, chỉ cần anh bước một bước, em sẽ chạy thật nhanh trên 99 bước còn lại. Bây giờ, chỉ cần anh nói rằng đã hết yêu em, em sẽ bước hẳn ra khỏi cuộc đời của anh. Bởi vì ngoài yêu thương, chúng mình còn gắn bó với nhau bằng lòng tự trọng và sự ngưỡng mộ cơ mà!

Tạm biệt anh, mối tình đầu!

A photo posted by MISE MISE (@misemise_97) on

Trở về sau một ngày làm việc dài, mặt buốt rát và đôi tay lạnh cóng, em thấy mình lớn lên nhiều hơn. Đó là khi xe hư giữa đường, thay vì cuống cuồng gọi điện và chờ anh đến, em học được cách bình tĩnh dắt bộ để tìm nơi sửa. Là khi cảm thấy mệt mỏi, áp lực đến bật khóc, em biết tự pha cho mình một ly sữa ấm, biết tự mua thuốc cảm và ăn uống đúng giờ.

Anh à, em nghĩ là mình đã vượt qua được giai đoạn khó khăn nhất khi không có anh. Tình yêu dành cho anh vẫn tự nhiên như hơi thở, nhưng thi thoảng, em đã dám trở về với những miền kí ức xưa mà thôi không rơi nước mắt.

Anh biết không, từng ngọn cỏ, ô gạch vẫn thân thương như thế. Có thiếu vắng tình mình thì vạn vật vẫn vận động trong vũ điệu riêng của nó, tươi đẹp và tràn sức sống. Em nghĩ rằng sau khi đã trút hết mọi uất ức, buồn vui, ngay giây phút này, nếu gặp lạị, ta cũng có thể mỉm cười thân thiện chào nhau.

Sẽ là quá xa xôi cho ý nghĩ về một ai đó khác anh bước vào tim em, nhưng từ bỏ được cũng đã là một sự khởi đầu anh nhỉ? Cảm ơn anh, vì tất cả, và tạm biệt, mối tình đầu của em!

Cập nhật: May 24, 2017.

Cảm ơn mối tình đầu, những rung động trong trẻo nhất của em!

Nếu bạn thích bài viết này, hãy bấm "Thích"

Chúng tôi sẽ đem đến những bài viết mới nhất của MISSKICK

Bài viết liên quan

Bài viết hôm nay

Bài viết mới nhất

Bài viết hôm nay

Từ khóa liên quan

Bài viết "HOT"

Xếp hạng những bài top trong tuần

Bài viết đặc sắc

Liệt kê những bài viết từ MISSKICK

Chủ đề theo từ khoá

Những từ khoá hot nhất trên MISSKICK

Đến trang danh sách từ khóa >

Hãy theo dõi MISSKICK trên Facebook