Nhật ký yêu xa những ngày gió Đông về

Nhật ký yêu xa những ngày gió Đông về

Có những chiều gió Đông len lỏi vào tận góc phòng, em mở trang nhật ký yêu xa mà nhớ anh vô hạn. Mùa Đông đã về còn anh đang nơi đâu

Yêu xa là những ngày dài lặng lẽ nhớ nhung nhau nhưng không biết phải nói gì, không biết phải làm sao cho vơi đi nỗi nhớ. Dường như thế giới ngoài kia tấp nập quá, rộn rã quá, đâu ai thấu được lòng em tràn lên nỗi nhớ anh đến cồn cào. Giá như anh có thể hiểu những gì trái tim em muốn nói, như thế thì hay quá anh nhỉ?

A photo posted by Yêu Xa (@yeuxa.longdistance) on


Ngày …tháng … năm

A photo posted by Reishi Bùi (@reishi_f) on

Hôm nay tình cờ em đi ngang qua góc phố ấy, nơi ta vẫn thường hò hẹn. Từ ngày anh đi, em không còn lui đến nơi này. Bởi chỉ một chiếc lá vàng rơi hay một hạt mưa nhỏ xuống cũng đủ làm xáo trộn cả tâm hồn đang cố tỏ ra tĩnh lặng của em.
Vậy mà chạy trời không khỏi cơn mưa, vẫn có lúc em để chân mình lạc bước đến nơi này. Chơt nhớ anh hay mắng em sống sao mà lãng đãng quá, đi đường cứ ngố ngố vậy để mà người ta bắt cóc à. Những lúc thế, em vẫn cười nhăng nhít, có anh ở đây rồi ai bắt cóc được em?
À, bây giờ em mới biết, không ai có thể nói trước được điều gì. Người luôn đi sau kéo bàn tay em lại ấy, giờ đã ở cách em xa thật xa.
À, anh hay nhắc em phải tự biết chăm sóc bản thân, cũng là tự bảo vệ mình khỏi những nỗi buồn vô cớ thế này phải không anh?

Ngày … tháng …năm

Đêm qua có cơn mưa to, cơn viêm mũi dị ứng của em lại đột ngột tái phát. Hôm nọ, anh gọi video call cho em khoe mùa này Hà Nội đẹp lắm, lại còn thơm hương hoa sữa, có dịp nhất định sẽ dắt em ra chơi cho bớt ngố.
Em vốn chẳng tin vào những lời hứa hẹn. Nhất là những lời hứa từ cái miệng vừa nói xong lại quên ngay tức khắc của anh. Yêu anh bao nhiêu lâu như thế, đếm chẳng được mấy lần anh nhớ đã hứa gì với em. Em cũng đã quen rồi. Quen với việc anh thất hẹn, quen với những lời hứa bỏ quên.
Thế nhưng, sao em mãi không thể quen được cuộc sống không có anh ở cạnh. Ngày qua ngày, tháng qua tháng. Từ khi giọt mưa đầu tiên rơi trên thành phố tất bật này cho đến những cơn mưa dai dẳng như đêm qua, em vẫn lặng lẽ đi qua những ngày ảm đạm như vậy.

Ngày … tháng … năm

A photo posted by @a_or_t on

Thành phố ngày một ẩm ương anh ạ. Mới hôm qua còn mưa ầm ĩ đất trời vậy mà hôm nay trời đã nắng ráo. Mới hôm qua em còn than thở tội nghiệp cái mũi khốn khổ của mình, vậy mà hôm nay trời đã nắng đến váng cả đầu. Lẽ nào em lại than: Ôi cái đầu tội nghiệp của tôi!
Em khó chiều thật anh nhỉ? Như những gì anh vẫn hay nói, nuôi em thì dễ, chiều em mới khó. Em ngang tính đến khó chịu, nhiều lúc em cũng tự bực với bản thân mình. Giá như em bớt ương ngạnh một chút, giá như em bớt gan lì một chút, để bàn tay em níu lấy vali anh, để giọt nước mắt em được tự nhiên rơi xuống vào ngày tiễn anh. Có lẽ, lúc ấy anh cũng sẽ mềm lòng và ở lại với em thôi, anh nhỉ?
Trước ngày anh đi, em cố tình làm ngơ đôi mắt sâu thẳm buồn rượi, em vờ như chẳng biết điều gì, chỉ vội vội vàng vàng kéo anh lướt nhanh qua mỗi con phố. Em chẳng biết nói điều gì mà cũng không thể nghĩ được mình sẽ nói điều gì với anh bây giờ. Thường ngày, em có thể kể với anh muôn chuyện trên trời dưới đất, nhiều đến phát phiền lên được ấy. Vậy mà cũng có những lúc, em trở nên bất lực với khả năng ngôn ngữ của mình. Tệ quá phải không anh?

Ngày … tháng … năm

A photo posted by @katyadementeva on

Anh biết không, cuốn lịch treo tường ngày càng mỏng đi rồi. Cũng sắp đến lúc phải thay cuốn mới rồi. Vậy thì bao giờ anh mới về với em? Anh mà không về, mùa lễ hội rộn ràng thế này, mùa người ta ôm nhau để tìm hơi ấm thế này… anh không sợ em sẽ bỏ anh đi mất sao?
À, người kiêu ngạo như anh mà biết sợ gì chứ. Anh cứ mải mê với Hà Nội của anh đi, em chẳng thèm anh nữa đâu. Anh có thấy vắng anh, em vẫn có thể vui vẻ đi chụp hình cùng bạn, đi ăn kem cùng mẹ không? Dần dần, em cũng có thể làm được điều tưởng chừng không thể ấy. Con người ta có bé nhỏ thế nào rồi cũng đến lúc phải trưởng thành.
Xa anh, xa những thói quen quá đỗi thân thuộc như hơi thở, nụ cười …
Xa anh, xa những con phố hằng đêm gió lạnh cùng bờ vai vững chãi ấm áp …
Xa anh, xa vòng tay ấp iu, che chở để rồi em trưởng thành và biết tin vào tình yêu của chúng mình hơn.
Hà Nội mùa này cũng đã bắt đầu lạnh rồi phải không anh? Gửi chút mưa Sài Gòn cùng nỗi nhớ của em về bên anh, anh nhé!

Cập nhật: May 11, 2017.

Nhật ký yêu xa những ngày gió Đông về

Nếu bạn thích bài viết này, hãy bấm "Thích"

Chúng tôi sẽ đem đến những bài viết mới nhất của MISSKICK

Bài viết liên quan

Bài viết hôm nay

Bài viết mới nhất

Bài viết hôm nay

Từ khóa liên quan

Bài viết "HOT"

Xếp hạng những bài top trong tuần

Bài viết đặc sắc

Liệt kê những bài viết từ MISSKICK

Chủ đề theo từ khoá

Những từ khoá hot nhất trên MISSKICK

Đến trang danh sách từ khóa >

Hãy theo dõi MISSKICK trên Facebook